Im lặng đêm Hà Nội, có một Hà Nội chẳng thấy bao giờ

Tôi nhớ sáng sớm cách đây hơn một năm, lúc ấy có công việc phải về Hải Phòng rồi lại ngược lên trong đêm, tới Hà Nội cũng là lúc 4h sáng. Tâm trạng lẫn thể xác mệt mỏi, dưới cái lạnh sương sớm tôi run rẩy. Tôi đã rất hối hận vì chuyến đi của mình, nhưng khi vừa qua hết cầu Chương Dương tôi ngỡ ngàng khi thấy hành động điên rồ của mình đã được đáp trả hậu hĩnh vô cùng. Tôi được gặp một Hà Nội khác, không phải Hà Nội của khói, bụi đường, tiếng còi xe và dòng người vội vã thường ngày – Hà Nội khi ấy khoác lên mình một chiếc áo khác, chiếc áo “ngày xưa”.

Im lặng đêm Hà Nội, một Hà Nội chẳng thấy bao giờ

Đêm Hà Nội im lặng & đẹp không ngờ

Hà Nội khi ấy chỉ có xe đạp, những chiếc xe đạp thô sơ chở những gánh hành rau, quả vào trong thành phố. Những chiếc xe máy của 20 năm về trước, những chiếc nón dưới ánh đèn vàng, những con đường ướt sau cơn mưa chưa kịp khô, những ánh đèn vàng khu chợ đầu mối, những người gánh hàng rong-bốc vác, người đứng – kẻ ngồi… tôi chẳng thể diễn tả nổi, có lẽ món quà tôi nhận được Hà Nội muốn tôi giữ cho riêng mình.

Hà Nội khi ấy cổ kính như trong những bộ phim tôi xem ngày trước, nhưng tôi chạnh lòng khi thấy những con người này, phương tiện thô sơ, bước đi lam lũ và gánh hàng nặng trĩu vai người những người phụ nữ gầy gò (lao động chủ yếu là nư – ít thấy đàn ông…)

2159356124_104d90c130_o

2158636673_7528293e0a_o

Im lặng đêm Hà Nội, một Hà Nội chẳng thấy bao giờ 2

ve-dep-la-cho-long-bien-luc-nua-dem-6

Im lặng đêm Hà Nội, một Hà Nội chẳng thấy bao giờ 3

Im lặng đêm Hà Nội, một Hà Nội chẳng thấy bao giờ 4

Chợ đêm Hà Nội

Những bức ảnh đẹp về chợ đêm Hà Nội

EVA_14212637

2159597630_90c5fce9cd_o

11100202-VNE_2648

cho-dem-long-bien-6

Những gánh hàng này sẽ được mang đến khắp nơi trong thành phố.

Cũng may có đêm ấy tôi mới tự giải thích được cho mình lý do sao lòng đường dưới chân cầu Long Biên nó lại bẩn nhìn như vừa dọn một đống rác khổng lồ vậy, thì ra là sáng sớm người ta họp chợ rau bán kín cả lòng đường.

Tôi bỏ lại chợ đêm ở phía sau, vào lòng thành phố. Lẽ ra tôi phóng thẳng về và quăng mình lên giường ngủ một giấc no say, nhưng những hình ảnh vừa rồi không để tôi yên, nó khiến tôi chót nhớ ra là vẫn thường xem những đoạn phim nói về văn hóa tập thể dục buổi sáng của người Hà Nội, tôi tò mò muốn thấy tận mắt xem nó như thế nào. Liệu có đẹp bằng những gì tôi vừa thấy không? – Tôi ngược lên Hồ (điểm đến của tôi là Mỹ Đình).

anh -sang

Quán Thánh với những chiếc xe đạp chở hoa vào thành phố, những gánh hàng rau, những cô quét rác thì nó không còn là con phố ngập quần áo như mọi ngày nữa. Hoàng Diệu không một bóng người những không có thay đổi nhiều, chỉ giống như một buổi trưa vắng buổi trưa hè.

_MG_0697_copy

Phố đêm Hà Nội không chen lấn, bụi đường và còi xe

6491491247_06010686ac_z

Xe đạp cũ, người phụ nữ và gánh hàng rong…

6294271390_39e0d4801c_z

Cùng bước đi vội vã

6369068753_b3710d7c9a_b

6369087923_726709ca99_b

Đến Hồ mọi thứ  chẳng có gì đặc biệt ngoài việc lòng đường rộng – thoáng hơn ban ngày rất rất nhiều. Không khí trong lành và nhiều người cao tuổi thôi. Hôm ấy tôi cũng hiểu được lý do tại sao ông (em ruột của ông ngoại) lại không chịu rời căn phòng nhỏ cũ kỹ, xuống cấp trong khu tập thể phố Lý Nam Đế, đổi lấy một khu đất rộng hơn rất nhiều ở  Cầu Giấy khi nhà nước cấp cho ông bà. 5 người ở trong căn phòng gác 2 chưa đầy 20m2 nhưng ông bà vẫn chấp nhận, vì lý do mỗi sáng ông bà được đi bộ ra bờ Hồ, thăm Lăng Bác – vì nó là phố cổ, chắc nó là cái gì đấy gắn bó, thuộc về tâm linh rồi.

Vậy đấy! Tưởng hành động của mình là điên khùng không ngờ lại có một trải nghiệm đẹp, giản dị bất ngờ và có lẽ là chẳng bao giờ tôi có thể quên được những hình ảnh ấy. Để đến bây giờ khi xa Hà Nội, tôi vẫn có lúc nhớ về.

(Ảnh trong bài viết được copy từ  internet – của các tác giả Trung Vu, Le Quang Nhat, Na-Son, Huy Phong. Cảm ơn các anh về những bức ảnh tuyệt vời này!)

Tôi là Trần Việt Anh.

Cảm ơn bạn đã đọc bài viết Im lặng đêm Hà Nội, có một Hà Nội chẳng thấy bao giờ của tôi

7 thoughts on “Im lặng đêm Hà Nội, có một Hà Nội chẳng thấy bao giờ

  1. Pingback: Một Hà Nội chẳng thấy bao giờ | VAM Marketing & Consulting

  2. Cảm ơn Việt Anh. Một bài viết hay và cảm động. Nó cho tôi một cảm nhận rất riêng về Hà Nội xưa và nay.

  3. Pingback: Du lịch Yên Tử, du lịch núi Yên Tử cần chuẩn bị gì? | Trần Việt Anh

  4. Pingback: Mộc Châu, hướng dẫn đi phượt Mộc Châu bằng xe máy | Trần Việt Anh

  5. Tôi đã từng đến Hà Nội, và có dịp dạo quanh HN về đêm. Quả thật đó là một HN rất khác với những gì trong suy nghĩ.

    Vì vậy, mỗi lần nghĩ về Hà Nội, tôi chỉ nhớ mỗi cảnh phố đêm: có cái gì đó trầm lắng, rất buồn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s